[cái mò zhī sǒu]

指文人聚集的地方。


[cái duō shí guǎ]

才:才识。识:见识。寡:少。天资高,但见识少。


[cái dà rú hǎi]

多用来称誉对方的才学渊博。


[cái dà xīn xì]

才:才能。才能很高,思考细密。


[cái dà qì gāo]

气:气质。才能出众,意气高傲。


[cái dà nán yòng]

原意是能力强难用于小事。后形容怀才不遇。同“材大难用”。


[cái kuā bā dǒu]

夸耀才华出众。


[cái zǐ jiā rén]

泛指有才貌的男女。


[cái xué jiān yōu]

才能和学问都优秀。


[cái jìn cí qióng]

才;才学;尽、穷:完,没有了。才学用尽,没词了。形容学问肤浅。