[háo táo tòng kū]

号啕:大哭声。放声大哭。


[háo tiān kòu dì]

号:大叫;叩:敲击。大声呼天,以头撞地。形容极度悲痛。


[háo tiān jiào qū]

号:大声哭叫。大哭大喊地说自己受了冤枉和委屈。


[háo tiān kū dì]

哭天抢地。形容十分悲伤。


[háo tiān kòu dì]

扣:叩,撞。大专呼天,用头撞地。形容十分悲痛的样子。


[háo tiān pāi dì]

大声哭叫。形容放声大哭


[háo tiān dā dì]

大声哭叫。形容放声大哭。


[háo hán tí jī]

因为饥饿寒冷而哭叫。形容挨饿受冻的悲惨生活。


[háo tòng bēng cuī]

恸:哀痛之极,大哭;崩:死亡;摧:伤心。放声痛哭,异常悲伤,几乎昏死过去。形容极度悲伤。


[sī nóng yǎng wū]

主管钱粮的官员一筹莫展,无计可施。形容国库空虚,财政拮据。